Bạn vui lòng chờ trong giây lát...

Cho đến trước khi iPhone 7 Plus ra mắt vào năm 2016, việc zoom ảnh hầu như đều tuân theo phương thức kỹ thuật số (một số ngoại lệ là Galaxy S4 Zoom và Galaxy S5 Zoom). Sau đó, các hãng mới dần mang khả năng zoom quang học lên điện thoại, vốn cho chất lượng tốt hơn zoom kỹ thuật số.


Nhờ mô-đun camera tele chuyên dụng có độ dài tiêu cự lớn hơn, người dùng có thể zoom lại gần các đối tượng từ xa và crop (cắt xén) ảnh có độ nét cao hơn hẳn.


Bên cạnh đó, hình ảnh từ hai mô-đun máy ảnh có thể được pha trộn để tạo ra kết quả tốt hơn. Điều kiện là chúng cần có sự tương đồng về phơi sáng, cân bằng trắng và khoảng cách lấy nét.


Do hai mô-đun hơi lệch nhau, cần có sự sắp xếp lại để giảm thiểu sự thay đổi trong hình ảnh, khi điện thoại chuyển từ mô-đun máy ảnh này sang mô-đun máy ảnh khác.

Độ dày của điện thoại giới hạn độ dài tiêu cự của ống kính. Do đó, các nhà sản xuất điện thoại chỉ có thể đạt được zoom quang học 2x hoặc 3x khi sử dụng hướng ống kính cảm biến truyền thống (hướng ra khỏi bề mặt điện thoại). "Gấp" các thành phần quang học là giải pháp để vượt qua giới hạn.


Cụ thể, cảm biến mô-đun máy ảnh được đặt theo chiều dọc trong điện thoại và hướng vào một ống kính có trục quang chạy dọc thân máy. Một gương hoặc lăng kính được đặt ở góc chính xác để phản xạ ánh sáng từ cảnh vào ống kính và cảm biến.


Ban đầu, các thiết kế quang học "gấp" mới có gương cố định phù hợp với các hệ thống ống kính kép, kết hợp máy ảnh truyền thống và thiết kế tele gập trong một mô-đun. Bên cạnh đó, các thiết kế sử dụng gương di động để tổng hợp hình ảnh từ nhiều camera cũng đang bắt đầu thâm nhập thị trường.

LG là công ty tiên phong trong việc bổ sung camera thứ hai có góc siêu rộng cho điện thoại từ mẫu G5 ra mắt năm 2016. Gần đây, HuaweiSamsung cũng đã xuất xưởng các smartphone có 3 camera phía sau bao gồm ống kính truyền thống, tele và siêu rộng.


Nếu như ống kính tele cho phép bạn nhìn những vật thể ở xa “như đang ở gần”, ống kính góc siêu rộng sẽ cho bạn thấy bạn nhìn được xa như thế nào vì nó có thể lấy thêm được nhiều đối tượng vào khung hình hơn so với ống kính góc rộng thông thường.

Tiêu cự lớn hơn của camera tele cũng giúp bạn tạo hình khuôn mặt tốt hơn hơn khi chụp chân dung, vì bạn có thể loại bỏ một số hiệu ứng khó chịu xảy ra khi chụp người cận cảnh bằng ống kính góc rộng thông thường.

Bằng cách có 2 camera hơi lệch, điện thoại cũng có thể ước tính độ sâu của các vật thể trong cảnh bằng cách đo khoảng cách các đối tượng từ 2 camera. Từ đó, các nhà sản xuất có thể giới thiệu chế độ chân dung chuyên dụng – giữ đối tượng sắc nét trong khi làm mờ hậu cảnh, mà chúng ta vẫn hay gọi là chụp xóa phông.



Mặc dù 2 camera hoàn chỉnh có thể là cách tốt nhất để đạt được hiệu ứng trên, nhưng đó không phải là cách duy nhất. Google Pixel 2 và Pixel 3 sử dụng các pixel kép trên cảm biến Sony để đọc hình ảnh từ 2 nửa bên trái và bên phải của các pixel một cách riêng biệt, tạo ra 2 camera ảo.


Hình ảnh được tạo từ phía bên trái của các pixel được dịch chuyển 1 milimet theo góc nhìn từ bên phải, đủ để Google sử dụng sự khác biệt làm ước tính ban đầu về độ sâu.


Sau đó, điện thoại kết hợp một loạt hình ảnh với khả năng của AI (trí tuệ nhân tạo) để tạo ra một bản đồ độ sâu chính xác hơn và làm mờ hậu cảnh. Hay nôm na được gọi phổ biến là xóa phông bằng thuật toán.

Do các cảm biến máy ảnh không thể tự ghi màu, chúng yêu cầu các bộ lọc màu có kích thước pixel. Kết quả là, mỗi pixel chỉ ghi lại trong một màu, thường là màu đỏ, xanh lá cây hoặc xanh dương.


​Vì vậy, một số smartphone, chẳng hạn như Huawei Mate 10 Pro và P20 Pro được trang cảm biến đơn sắc thứ hai ghi lại ảnh với đầy đủ ánh sáng. Khi đó, quá trình kết hợp hình ảnh từ camera đơn sắc với hình ảnh từ camera RGB chính sẽ tạo ra hình ảnh cuối cùng chi tiết hơn.


Việc bổ sung cảm biến đơn sắc có thể cải thiện hình ảnh trong bất kỳ điều kiện ánh sáng nào. Sự khác biệt còn rõ rệt hơn trong điều kiện ánh sáng yếu.

Khi một chiếc điện thoại sử dụng sự khác biệt về hình ảnh từ camera để tạo ra một bản đồ về khoảng cách đến vật thể trong một khung cảnh (thường được gọi là bản đồ độ sâu), bản đồ đó có thể được dùng để phát huy các ứng dụng AR.


Ví dụ: Ứng dụng dùng bản đồ độ sâu để đặt và hiển thị các vật thể trên các bề mặt trong cảnh. Nếu được thực hiện trong thời gian thực, các vật thể có thể di chuyển xung quanh và trở nên sống động, trông “thật” hơn. Hiện tại, đã có các nền tảng AR dành cho điện thoại nhiều camera như ARKit (Apple) và ARCore (Android).


Từ năm 2014, HTC đã trình làng chiếc One M8 có cảm biến độ sâu chuyên dụng. Theo thời gian, các cảm biến độ sâu chuyên dụng sử dụng Time of Flight (ToF) để tạo các bản đồ độ sâu tương đối chi tiết.


Xem thêm: Cảm biến camera Time-of-Flight (ToF) là gì? Nó được dùng để làm gì?

Giống như cách 2 mắt cung cấp cho chúng ta hình ảnh nổi (stereo) về những gì ở trước mặt và tạo mô hình 3D của cảnh, một điện thoại có 2 camera được căn chỉnh cũng có thể làm điều tương tự.


Nhà sản xuất máy ảnh – điện thoại có tên RED đã sử dụng camera stereo trên điện thoại Hydrogen One và phần mềm chuyên dụng để tạo chiều sâu cho hai hướng khác nhau của thiết bị cùng với hiệu ứng bokeh nhân tạo.



Công ty gọi công nghệ này là 4-View vì nó hỗ trợ 4 chế độ xem khác nhau theo mỗi hướng. Khi người dùng di chuyển đầu hoặc điện thoại, họ sẽ thấy các góc nhìn khác nhau. 4-View nếu hoạt động tốt sẽ mang lại trải nghiệm rất hấp dẫn mà không cần bạn đeo kính VR (thực tế ảo) hoặc AR đặc biệt để xem.

Không gian và chi phí không phải là hạn chế duy nhất trong việc tăng số lượng máy ảnh trên điện thoại thông minh. Sức mạnh xử lý cũng là một yếu tố cần lưu ý. Xử lý nhiều luồng hình ảnh phức tạp hơn nhiều so với xử lý ảnh chụp từ một camera.

Không chỉ tất cả các hình ảnh phải được xử lý như bình thường mà còn phải có thêm công đoạn căn chỉnh đúng cách, để hợp nhất chúng theo cách giảm thiểu các thành phần lạ trong các hình ảnh thu được.


Sau đó mới thực hiện hành động chuyên dụng cần thiết, chẳng hạn như tạo ra hiệu ứng bokeh hoặc ánh xạ tông màu cho trường hợp ánh sáng yếu nhằm tạo ra bức ảnh cuối cùng ưng ý.


Đó là lý do các flagship với hệ thống nhiều camera chất lượng luôn phải đi kèm với những vi xử lý mạnh mẽ nhất trên thị trường.

Các nhà sản xuất điện thoại có khá nhiều lựa chọn khi thiết kế camera một phần là nhờ sự hỗ trợ từ các nhà sản xuất mô-đun máy ảnh và các nhà cung cấp công nghệ.


Corephotonics và Arcsoft, Samsung Electro-Mechanicalics, Sunny Optical, O-Film, Foxconn Sharp, Q-Tech, LuxVutions,... luôn sẵn sàng cung cấp một loạt các giải pháp cho việc kết hợp nhiều máy ảnh vào một mô-đun duy nhất, cũng như các thư viện xử lý hình ảnh.

Do điện thoại thông minh (và thiết bị di động nói chung) vẫn sẽ có kích thước nhỏ và hình dạng mỏng, việc sử dụng các mô-đun nhỏ là cần thiết. Khi đó, các nhà sản xuất smartphone phải cạnh tranh bằng cách bổ sung các khả năng chụp ảnh và mở rộng sức mạnh camera bằng các công nghệ mới và hấp dẫn hơn.

Ví dụ cụ thể nhất là chiếc Huawei P30 Pro mới ra mắt có cụm 4 camera với cảm biến SuperSpectrum 40MP (hợp tác với Leica), ống kính tiềm vọng zoom quang 5X, cảm biến ToF 3D. được các chuyên gia đánh giá sẽ "định nghĩa lại khái niệm chụp ảnh bằng smartphone".

Không hài lòng bài viết
2.758 lượt xem
Hãy để lại thông tin để được hỗ trợ khi cần thiết (Không bắt buộc):
4 bình luận
Bình luận mới vừa được thêm vào. Click để xem
Mới nhất Bình luận hay Xếp theo:
chLương Chấn Huy
Có những điện thoại nhiều camera, số chấm cao nhưng chụp vẫn thua điện thoại 1camera, số chấm thấp hơn
Trả lời 4 tháng trước 📱
ĐĐông
1 cam trên google pixel 3 vẫn đủ cân tất cả
Trả lời (3) 4 tháng trước 📱
EEaouiy
Nếu ai muốn chụp ảnh đẹp nhất thì theo tôi nên chọn Smartphone có 4 camera là vừa đủ dùng rồi : Cảm biến chính RGB, cảm biến góc rộng, cảm biến chiều sâu & cảm biến đơn sắc !!
Trả lời 4 tháng trước 📱
QQuang
Smatphone gập mới có nhiều camera
Trả lời 4 tháng trước 📱