THAM KHẢO NGAY các mẫu máy tính bảng hỗ trợ tìm kiếm tư liệu viết thư UPU:
Cuộc thi viết thư Quốc tế UPU lần thứ 55 với chủ đề về sự kết nối con người trong thế giới số đang thu hút sự quan tâm lớn từ các bạn học sinh. Để có một bức thư ấn tượng và đúng quy định, bạn cần nắm vững từ kỹ thuật trình bày đến cách khai thác nội dung sáng tạo dưới đây!
1. Chủ đề cuộc thi viết thư UPU lần thứ 55 là gì?
Chủ đề năm 2026 tập trung vào sự cân bằng giữa công nghệ và cảm xúc con người. Đây là một thách thức cho các bạn trẻ khi phải diễn tả những giá trị vô hình trong một thế giới đang dần số hóa.
Đề thi Tiếng Việt: Hãy viết thư cho một người bạn, giải thích vì sao sự kết nối giữa người với người lại cần thiết trong thế giới số
Đề thi Tiếng Anh: Write a letter to a friend about why human connection matters in a digital world
Đối tượng dự thi: Học sinh Việt Nam từ 9 đến 15 tuổi (tính đến thời điểm gửi thư tham dự cuộc thi).
Thông điệp này yêu cầu thí sinh phải phản ánh được thực trạng xã hội hiện đại, nơi mà các thiết bị như điện thoại hay máy tính đang dần thay thế những cuộc trò chuyện trực tiếp. Bài viết cần làm nổi bật giá trị của những cảm xúc, ánh mắt và sự thấu hiểu một cách chân thực nhất.
2. Quy định về hình thức bài dự thi UPU 55
Hình thức trình bày là yếu tố tiên quyết để bài thi của bạn được ban giám khảo chấp nhận và đánh giá cao. Việc vi phạm các quy định cứng về độ dài hay cách viết có thể làm mất cơ hội đoạt giải.
(1) Tính sáng tạo và độ dài: Bức thư phải là sản phẩm sáng tạo của cá nhân học sinh, viết dưới dạng văn xuôi theo chủ đề (chưa đăng báo hoặc in sách) và dài không quá 800 từ.
(2) Ngôn ngữ: Các bức thư viết bằng tiếng nước ngoài phải có bản dịch tiếng Việt gửi kèm. Ban Giám khảo sẽ chấm điểm dựa trên bản tiếng Việt.
(3) Quy cách viết tay: Bài thi phải được viết tay sạch sẽ trên một mặt giấy. Không viết vào mặt sau, có thể viết nhiều tờ nhưng phải đánh số trang và ghim lại. Bài thi đánh máy vi tính hoặc photocopy là không hợp lệ.
(4) Thông tin cá nhân: Ngay góc trên cùng bên trái bức thư, bạn phải ghi đầy đủ: Họ và tên, ngày tháng năm sinh, dân tộc, địa chỉ trường, lớp, xã (phường), tỉnh (thành phố), số điện thoại.
Mẹo nhỏ: Hãy sử dụng bút mực có nét viết êm để chữ viết trông đều và đẹp hơn. Nếu viết sai, nên dùng bút xóa nhẹ nhàng thay vì gạch chữ lem nhem.
3. Quy trình gửi bài dự thi UPU lần thứ 55
Việc gửi bài đúng địa chỉ và thời hạn là bước cuối cùng để hoàn tất hành trình dự thi của bạn.
- Bước 1: Cho bài thi vào phong bì và dán tem bưu chính.
- Bước 2: Ghi rõ ngoài phong bì: "Bức thư dự thi Cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 55 (năm 2026)".
- Bước 3: Gửi qua hệ thống bưu cục của Vietnam Post về địa chỉ: Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng, số 5 Hòa Mã, Hà Nội.
Mã Bưu chính của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng là: 11611.
Thời hạn: Trước ngày 05/03/2026 (Tính theo dấu bưu điện).
Lưu ý quan trọng: Tuyệt đối không đăng tải bài dự thi lên mạng xã hội hoặc báo chí trước khi kết quả chính thức được công bố để đảm bảo quyền tác giả và tính minh bạch của cuộc thi.
4. Mẫu viết thư UPU lần thư 55 mới nhất
Dưới đây là khung mẫu chuẩn để bạn bắt đầu bài thi một cách chuyên nghiệp:
A. PHẦN MỞ ĐẦU
Họ và tên: ...
Ngày tháng năm sinh: ...
Dân tộc: ...
Tên trường: ...
Địa chỉ trường: Xã (phường) ..., tỉnh...
Lớp: ...
Số điện thoại: ...
BÀI DỰ THI
CUỘC THI VIẾT THƯ QUỐC TẾ UPU LẦN THỨ 55 (NĂM 2026)
Chủ đề: Hãy viết thư cho một người bạn, giải thích vì sao sự kết nối giữa người với người lại cần thiết trong thế giới số.
(Tiếng Anh: Write a letter to a friend about why human connection matters in a digital world.)
..., ngày ... tháng ... năm ...
B. PHẦN NỘI DUNG CHÍNH (Gợi ý bố cục)
Lời chào: Chào Phương thân mến!/Gửi Linh, người bạn phương xa của tớ...
Lý do viết thư: Mình vừa buông chiếc iPhone 15 Pro Max xuống sau nhiều giờ lướt mạng và chợt nhận ra một khoảng lặng đáng sợ...
Nội dung triển khai:
- Thừa nhận tính tiện lợi của thế giới số (liên lạc nhanh, kho kiến thức khổng lồ).
- Phân tích sự thiếu vắng "nhiệt độ tâm hồn": Những icon cảm xúc không thể thay thế ánh mắt, tiếng cơi trực tiếp.
- Kể một câu chuyện cảm động về việc giúp đỡ nhau trong đời thực.
5. Gợi ý chủ đề và văn mẫu tham khảo viết thư UPU
10 Chủ đề độc đáo cho kỳ thi Quốc gia
"Bản giao hưởng của những nhịp thở": Sự kết nối thực tế là sự cộng hưởng của năng lượng hữu hình mà màn hình không thể truyền tải.
"Ánh sáng từ đôi mắt không qua bộ lọc": Đối lập sự chân thật của ánh mắt với những "filter" (bộ lọc) hoàn hảo nhưng giả tạo trên mạng.
"Cái chạm tay giữa kỷ nguyên AI": Khẳng định xúc giác là giác quan đầu tiên và cuối cùng định nghĩa con người.
"Hạt mầm của sự thấu cảm": Tại sao lòng trắc ẩn chỉ nảy nở khi ta nhìn thấy những "vết sẹo" đời thực của nhau?
"Ốc đảo của những khoảng lặng": Sự kết nối thực sự thường nằm ở những giây phút im lặng bên nhau, điều mà mạng xã hội luôn cố khỏa lấp bằng tiếng ồn.
"Viết tiếp những phong thư cũ": Sự kiên nhẫn trong kết nối thực tế đối lập với sự "ăn liền" của tin nhắn số.
"Ký ức được lưu bằng cảm xúc, không phải bằng Cloud": Những khoảnh khắc thực sự giá trị thường là những lúc ta quên chụp ảnh để sống trọn vẹn.
"Con người là điểm tựa cuối cùng của công nghệ": Công nghệ là đại dương, nhưng kết nối người với người là mỏ neo giữ ta không bị cuốn trôi.
"Sự hoàn hảo của những điều khiếm khuyết": Yêu những vụng về, lúng túng khi gặp mặt thay vì những dòng trạng thái được trau chuốt kỹ lưỡng.
"Ngôn ngữ của sự hiện diện": Giải thích vì sao "có mặt" (being present) là món quà quý giá nhất trong kỷ nguyên số.
10 Bài văn mẫu tham khảo
Bài 1: Bản giao hưởng của những nhịp thở (Phong cách Triết học - Sâu sắc)
Hà Nội, ngày 02 tháng 02 năm 2026
Thảo thân mến,
Tớ viết thư này cho cậu khi vừa trở về từ một quán cà phê "không Wi-Fi". Giữa lòng thành phố ồn ào, nơi ấy im lặng đến mức tớ có thể nghe thấy tiếng lật sách của người đối diện và cả tiếng thở dài khe khẽ của một bác khách lớn tuổi. Khoảnh khắc ấy, tớ chợt nhận ra một sự thật: Thế giới số cho ta hàng vạn tín hiệu, nhưng tuyệt nhiên không cho ta một "nhịp thở".
Thảo ạ, cậu có bao giờ tự hỏi vì sao chúng ta lại thấy cô đơn ngay cả khi đang nhắn tin với hàng chục người? Đó là vì internet chỉ truyền tải được "dữ liệu", không phải "năng lượng". Khi ngồi cạnh nhau, nhịp tim của con người có xu hướng tự điều chỉnh để tìm thấy một sự đồng điệu thầm lặng. Đó là một bản giao hưởng vật lý mà không sợi cáp quang nào có thể mô phỏng nổi.
Sự kết nối giữa người với người chính là mỏ neo giữ ta lại với thực tại. Trong không gian ảo, ta có thể là bất kỳ ai, nhưng chỉ khi nhìn vào mắt nhau trực tiếp, ta mới thực sự là chính mình. Một cái chạm tay khi hoạn nạn có sức nặng hơn triệu dòng tin nhắn "Chia buồn" kèm icon mặt khóc. Bởi trong cái chạm ấy, ta trao đi một phần sự sống, một phần hơi ấm để sưởi ấm cho người khác. Đó là thứ quyền năng nguyên thủy nhất của lòng trắc ẩn.
Chúng ta không thể từ bỏ công nghệ, nhưng đừng để mình bị "số hóa" tâm hồn. Tớ hy vọng lần tới gặp nhau, chúng mình sẽ không cần đến màn hình để thấy nhau rõ hơn.
Bạn của cậu, Minh
Bài 2: Ánh mắt không qua bộ lọc (Phong cách Cảm xúc - Gần gũi)
Đà Lạt, ngày 02 tháng 02 năm 2026
Phương thân mến,
Sáng nay tớ xem lại những bức ảnh chúng mình chụp chung từ 5 năm trước. Hồi đó điện thoại chưa xịn như bây giờ, ảnh hơi nhòe, da chúng mình cũng chẳng mịn màng nhờ "filter" (bộ lọc) như bây giờ. Nhưng lạ thay, tớ lại thấy những bức ảnh đó đẹp hơn tất cả những tấm ảnh lung linh trên Instagram hiện tại. Tại sao vậy nhỉ?
Có lẽ vì những bức ảnh ấy lưu giữ sự thật. Thế giới số dạy chúng ta cách giấu mình sau những lớp mặt nạ hoàn hảo. Chúng ta sợ những vết rạn, sợ sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt. Nhưng Phương ơi, chính những "vết rạn" ấy mới là nơi ánh sáng của sự thấu cảm đi xuyên qua. Một cuộc gọi video có thể cho tớ thấy khuôn mặt cậu, nhưng chỉ khi gặp mặt trực tiếp, tớ mới thấy được cái ánh lên trong đôi mắt cậu – thứ ánh sáng chân thật nhất không một thuật toán nào mô phỏng được.
Kết nối thực tế giúp ta yêu cả những điều khiếm khuyết. Tớ yêu cái cách cậu lúng túng khi kể chuyện, yêu cả lúc cậu nói vấp hay đỏ mặt. Những "lỗi" ấy khiến cậu trở thành duy nhất. Sự kết nối thật sự giúp chúng ta không bị "công nghiệp hóa" cảm xúc, giữ cho tâm hồn ta luôn là một thực thể sống động chứ không phải là một hồ sơ dữ liệu khô khan.
Hãy cứ để thế giới số làm việc của nó, còn chúng mình, hãy cứ dành thời gian để ngắm nhìn nhau thật chân thật, Phương nhé!
Thân thiết, Tùng
Bài 3: Cái chạm tay giữa kỷ nguyên AI (Phong cách Thời đại - Mạnh mẽ)
TP. Hồ Chí Minh, ngày 02 tháng 02 năm 2026
Dương thân mến,
Cậu có tin được không, sáng nay tớ vừa đọc một bài báo về việc người ta bắt đầu dùng robot để chăm sóc người già và trẻ em. Robot có thể làm mọi việc chính xác, nhưng chúng không có "hơi ấm". Điều đó làm tớ trăn trở về giá trị của sự kết nối con người trong thời đại mà AI đang dần thay thế mọi thứ.
Trong một tương lai nơi trí tuệ nhân tạo có thể thay ta viết thư, hội họa, thậm chí là tư vấn tâm lý, thì thứ duy nhất nó không bao giờ có thể "số hóa" chính là cảm xúc của một cái nắm tay. Xúc giác là giác quan đầu tiên khi ta chào đời và là giác quan cuối cùng định nghĩa ta là một con người. Sự kết nối trực tiếp tạo ra một trách nhiệm đạo đức: Khi nhìn thấy một người đang khóc trước mặt, ta không thể chỉ "lướt qua" như lướt một dòng trạng thái trên mạng.
Sự hiện diện của người đối diện nhắc nhở ta về lòng trắc ẩn. Trong thế giới số, chúng ta dễ dàng trở nên vô cảm vì đối phương chỉ là một avatar vô hồn. Nhưng sự kết nối thực tế là "màng lọc" cho tâm hồn, giúp ta nhận ra mình là một phần của cộng đồng, của những hơi ấm thực thụ. Công nghệ là đại dương bao la, nhưng kết nối giữa người với người mới là mỏ neo giữ ta không bị cuốn trôi vào sự vô định.
Đừng để những con chip thay thế nhịp đập của trái tim, Dương ạ. Hẹn gặp cậu sớm để mình cùng "sạc" lại năng lượng con người nhé!
Bạn của cậu, Tâm
Bài 4: Hạt mầm của sự thấu cảm (Góc nhìn Đạo đức)
Hải Phòng, ngày 02 tháng 02 năm 2026
Hội thân mến,
Cậu có nhận ra rằng trên mạng xã hội, chúng ta rất dễ buông lời cay nghiệt với một người xa lạ chỉ vì một dòng trạng thái không vừa mắt? Đó là vì màn hình đã tạo ra một "vùng đệm vô cảm". Khi đối phương chỉ là một cái tên ảo, ta quên mất rằng phía sau đó là một trái tim đang đập.
Sự kết nối trực tiếp chính là "màng lọc" để hạt mầm thấu cảm nảy nở. Khi ngồi đối diện một người đang khóc, bản năng con người không cho phép ta lướt qua như lướt một ứng dụng. Ta thấy sự run rẩy của đôi tay, ta nghe thấy sự nghẹn ngào trong cổ họng, và chính lúc đó, lòng trắc ẩn buộc ta phải hành động. Sự hiện diện vật lý tạo ra một trách nhiệm đạo đức mà thế giới số không bao giờ có được. Chúng ta cần gặp nhau để nhắc nhở bản thân rằng: Ta là con người, và con người thì cần phải bao dung.
Hẹn gặp cậu để cùng học cách thấu hiểu, không qua bất kỳ lớp sương mù điện tử nào.
Bạn của cậu, Đức
Bài 5: Ốc đảo của những khoảng lặng (Góc nhìn Tâm lý)
Huế, ngày 02 tháng 02 năm 2026
Hà thân mến,
Thế giới số dường như rất sợ hãi sự im lặng. Nó lấp đầy chúng ta bằng những thông báo, âm thanh và những video ngắn nối đuôi nhau bất tận. Nhưng Hà ơi, tớ nhận ra những kết nối sâu sắc nhất lại thường nảy nở trong những "khoảng lặng" giữa hai người.
Đó là khi tớ và cậu cùng ngồi bên dòng Hương Giang, không ai nói câu nào nhưng cả hai đều hiểu người kia đang nghĩ gì. Sự im lặng đó không hề cô đơn, nó là một sự "hiện diện trọn vẹn". Trên mạng, im lặng đồng nghĩa với việc "mất kết nối", nhưng ngoài đời thực, im lặng đôi khi lại là đỉnh cao của sự thấu hiểu. Chúng ta cần những kết nối người-với-người để tìm thấy một ốc đảo bình yên, nơi ta không cần phải gồng mình lên để tạo ra tiếng ồn để chứng minh sự tồn tại của mình.
Lần tới gặp nhau, mình cứ im lặng bên nhau một lúc, cậu nhé?
Thân ái, Thanh
Bài 6: Viết tiếp những phong thư cũ (Góc nhìn Thời gian)
Cần Thơ, ngày 02 tháng 02 năm 2026
Hưng thân mến,
Internet đang làm "gầy" đi sự kiên nhẫn của chúng ta. Chúng ta muốn tin nhắn phải được trả lời ngay, muốn tình yêu phải có kết quả tức thời. Nhưng tớ tin rằng sự kết nối chân chính giống như một bức thư tay: nó cần thời gian để đi đường, để ngấm và để được trân trọng.
Việc tớ dành một tiếng chạy xe qua những con phố đông đúc chỉ để gặp cậu uống một ly cà phê, chính là cách tớ khẳng định: "Cậu quan trọng hơn sự tiện lợi của công nghệ". Sự kết nối thực tế dạy ta nghệ thuật của sự chờ đợi. Cảm giác hồi hộp khi đợi một người bạn ở điểm hẹn mang lại giá trị cảm xúc lớn hơn nhiều so với việc thấy dấu chấm xanh hiển thị "đang hoạt động" trên màn hình. Hãy để thời gian làm "chín" tình bạn của chúng mình qua những cuộc gặp gỡ thật sự.
Mong sớm nhận được hồi âm bằng giấy mực từ cậu.
Bạn thân, Hiếu
Bài 7: Ký ức được lưu bằng cảm xúc, không phải Cloud (Góc nhìn Trải nghiệm)
Nha Trang, ngày 02 tháng 02 năm 2026
Tuyết thân mến,
Cậu có bao giờ bị mất dữ liệu điện thoại và cảm thấy như mình vừa mất đi một phần cuộc đời không? Tớ thì không. Bởi tớ nhận ra những ký ức rực rỡ nhất không nằm trong bộ nhớ Cloud, chúng nằm trong "di sản cảm xúc" của các giác quan.
Thế giới số chỉ cho ta thị giác và thính giác, nhưng nó nợ ta mùi vị, sự xúc chạm và cả nhiệt độ của không gian. Tớ nhớ mùi cỏ sau mưa khi chúng mình cùng chạy trên cánh đồng, nhớ vị đắng của cốc cà phê khi cậu kể về nỗi buồn đầu đời. Những "dữ liệu" đó không có định dạng file nào chứa nổi. Sự kết nối giữa người với người cho phép ta sống trọn vẹn với cả 5 giác quan. Chúng ta cần gặp nhau để khắc ghi những kỷ niệm vào tim, nơi mà không một sự cố sập mạng nào có thể xóa nhòa.
Hẹn gặp cậu vào một ngày nắng đẹp để cùng tạo thêm những "dữ liệu" không thể xóa nhé!
Thân mến, Hoàng
Bài 8: Mỏ neo giữa đại dương số (Góc nhìn Bản sắc)
Vũng Tàu, ngày 02 tháng 02 năm 2026
Mi thân mến,
Sống trên không gian mạng lâu ngày, tớ đôi khi thấy mình như một mảnh gỗ trôi dạt giữa đại dương xu hướng. Chúng ta mải miết đi tìm sự công nhận từ những người lạ qua những lượt "like", để rồi chợt thấy trống rỗng khi tắt màn hình.
Sự kết nối thực tế chính là cái mỏ neo giữ ta lại với bản ngã của chính mình. Khi ở bên cậu, tớ không cần phải cố gắng để trở thành một phiên bản hoàn hảo theo thuật toán. Ánh mắt chân thành của cậu nhắc tớ nhớ tớ là ai, với cả những ưu điểm và những vụng về rất người. Trong một thế giới đang dần bị biến thành những hồ sơ dữ liệu khô khan, sự kết nối giữa người với người giúp ta định vị lại giá trị thực của bản thân. Cảm ơn cậu đã luôn là "mặt đất" vững chãi để tớ tìm về sau những chuyến bay ảo mộng.
Sớm gặp lại nhau nhé!
Bạn của cậu, Oanh
Bài 9: Sự hoàn hảo của những điều khiếm khuyết (Góc nhìn Chân thực)
Đà Nẵng, ngày 02 tháng 02 năm 2026
Phúc thân mến,
Tớ vừa xóa đi xóa lại một dòng tin nhắn đến năm lần trước khi gửi cho một người bạn mới quen. Thế giới số cho phép chúng ta biên tập sự hoàn hảo. Nhưng Phúc ạ, tớ lại nhớ cái lúng túng của cậu mỗi khi nói vấp, nhớ cả lúc tớ đỏ mặt vì lỡ lời trong cuộc trò chuyện chiều qua.
Chính những "lỗi" ấy lại là điều khiến chúng ta trở nên độc bản. Sự kết nối thực tế không cần nút "Undo" hay "Delete". Nó cần sự dũng cảm để lộ ra những khiếm khuyết của bản thân. Khi chúng ta chấp nhận sự vụng về của nhau ngoài đời thực, đó là lúc tình bạn trở nên bền vững nhất. Trong thế giới của những thuật toán luôn tối ưu hóa mọi thứ, vẻ đẹp của con người nằm ở chính sự không hoàn hảo. Hãy cứ gặp nhau để được vụng về, được thật và được là chính mình, cậu nhé!
Bạn thân, Trúc
Bài 10: Ngôn ngữ của sự hiện diện (Góc nhìn Tri ân)
Quảng Ninh, ngày 02 tháng 02 năm 2026
Ngân thân mến,
Trong kỷ nguyên mà sự chú ý bị xé nhỏ bởi hàng nghìn ứng dụng, tớ nhận ra rằng "sự hiện diện" chính là món quà xa xỉ nhất mà con người có thể tặng cho nhau.
Khi tớ ngồi đối diện cậu và chủ động úp điện thoại xuống bàn, đó là lúc tớ đang nói rằng: "Cậu quan trọng hơn cả thế giới ngoài kia". Sự kết nối giữa người với người không chỉ là trao đổi thông tin, mà là trao đi thời gian – thứ tài sản quý giá nhất của đời người. Thế giới số có thể kết nối hàng tỷ người, nhưng nó không thể thay thế một giờ đồng hồ lắng nghe trọn vẹn bằng cả trái tim. Chúng ta cần gặp nhau để nhắc nhở nhau rằng, giá trị của một con người không nằm ở số lượng người theo dõi, mà nằm ở sức ảnh hưởng thực sự ta để lại trong cuộc đời của một người bạn.
Hẹn một buổi chiều không điện thoại, chỉ có tớ và cậu thôi nhé!
Bạn của cậu, Trâm
6. Cách viết thư UPU lần thứ 55 đạt điểm cao
Để đoạt giải, bức thư không chỉ cần đúng mà phải hay và có góc nhìn độc đạo về "thế giới số". Bạn có thể tham khảo các hướng dẫn sau để bứt phá sáng tạo:
Mở đầu ấn tượng: Thay vì cách chào hỏi thông thường, hãy bắt đầu bằng một tình huống cụ thể trong năm 2026, ví dụ như một buổi tối cả gia đình mỗi người một chiếc smartphone nhưng không ai nói với ai lời nào.
Khai thác cảm xúc: Nhấn mạnh rằng dù trí tuệ nhân tạo (AI) có thể viết thay lời chúc, nhưng không thể thay thế một cái nắm tay hay ánh mắt khích lệ.
Lựa chọn ngôi kể: Bạn có thể đóng vai một người bạn từ tương lai hoặc một robot đang khao khát có được cảm xúc con người để tạo sự thú vị.
Thông điệp nhân văn: Kết luận bằng một lời kêu gọi "ngẩng đầu lên khỏi màn hình" để nhìn thấy vẻ đẹp của cuộc sống thực.
7. Câu hỏi thường gặp về cách viết thư UPU
Học sinh lớp 4 có được tham gia thi UPU 55 không?
Có. Đối tượng dự thi là tất cả học sinh Việt Nam từ 9 đến 15 tuổi (tương đương từ lớp 4 đến lớp 10), chỉ cần bạn có đam mê viết lách.
Có được viết thư UPU trên máy tính rồi in ra không?
Tuyệt đối không. Bài thi đánh máy hoặc photocopy sẽ bị loại ngay lập tức. Bạn bắt buộc phải viết tay để thể hiện sự trân trọng và kỹ năng cá nhân.
Viết thư cho người bạn tưởng tượng có được không?
Hoàn toàn được. Bạn có thể chọn người nhận là một người bạn trong tương lai, một nhân vật trong sách hoặc chính bản thân mình ở một thời điểm khác để tăng tính sáng tạo.
TRANG BỊ Laptop giá tốt để nghiên cứu tư liệu thi UPU 55 hiệu quả:
Cảm ơn bạn đã theo dõi hướng dẫn về cách viết thư UPU lần thứ 55, hy vọng những yêu cầu kỹ thuật và ý sáng tạo trên sẽ giúp bạn tự tin tạo nên một tác phẩm đặc sắc nhất.
Bạn có làm được hướng dẫn này không?
Có
Không