ĐỪNG BỎ LỠ một số mẫu laptop cấu hình mạnh, giá tốt để soạn thảo bài viết làm văn:
Mở bài ấn tượng cho tác phẩm Người lái đò sông Đà không chỉ giúp thu hút người chấm mà còn khẳng định sự am hiểu sâu sắc về phong cách của Nguyễn Tuân. Bài viết này sẽ cung cấp đa dạng các mẫu mở bài từ đơn giản đến nâng cao giúp bạn tự tin đạt điểm tuyệt đối nhé!
1. Thông tin tác phẩm
Tên tác phẩm: Người lái đò sông Đà.
Tác giả: Nguyễn Tuân (1910 - 1987).
Năm sáng tác: 1958.
Thuộc tập: Tùy bút "Sông Đà" (xuất bản năm 1960).
Hoàn cảnh sáng tác: Là kết quả của chuyến đi thực tế dài ngày của Nguyễn Tuân đến vùng cao Tây Bắc trong thời kỳ xây dựng Chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc. Tác giả đi để tìm kiếm chất thơ trong cuộc sống mới và khám phá "thứ vàng mười" của thiên nhiên cùng "thứ vàng mười đã qua thử lửa" ở tâm hồn con người lao động.
2. Mở bài Người lái đò sông Đà trực tiếp ngắn gọn
Kiểu mở bài này giúp bạn đi thẳng vào vấn đề, rất phù hợp khi làm bài thi cần tiết kiệm thời gian mà vẫn đảm bảo đầy đủ các ý chính:
Mẫu 1: Phong cách tài hoa
📋 CHẠM ĐỂ COPY
Nguyễn Tuân là một bậc thầy ngôn từ, một nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đẹp với phong cách tài hoa và uyên bác. Tùy bút "Người lái đò sông Đà" – thành quả từ chuyến thực tế Tây Bắc năm 1958 – chính là minh chứng tiêu biểu cho phong cách ấy. Qua tác phẩm, tác giả không chỉ khắc họa vẻ đẹp vừa hung bạo vừa trữ tình của con sông Đà mà còn tôn vinh vẻ đẹp dũng cảm, tài trí của người lao động giữa thiên nhiên kỳ vĩ.
Mẫu 2: Hoàn cảnh sáng tác
📋 CHẠM ĐỂ COPY
Ra đời sau chuyến đi thực tế vùng cao Tây Bắc năm 1958, "Người lái đò sông Đà" là một trong những tùy bút xuất sắc nhất của Nguyễn Tuân. Tác phẩm đã thể hiện sự chuyển mình trong tư tưởng nghệ thuật của ông: tìm kiếm "thứ vàng mười đã qua thử lửa" ở những con người lao động bình dị. Từ đó, nhà văn dựng nên bức tranh thiên nhiên sông Đà hùng vĩ và hình tượng người lái đò vượt thác đầy bản lĩnh.
Mẫu 3: Đối tượng thẩm mỹ
📋 CHẠM ĐỂ COPY
Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, Nguyễn Tuân được mệnh danh là "người thợ rèn ngôn từ" với những trang văn giàu sức tạo hình. Với tùy bút "Người lái đò sông Đà" (1960), ông đã dẫn dắt người đọc khám phá vẻ đẹp đa diện của dòng sông vùng biên giới phía Bắc: một con sông "hung bạo và trữ tình". Đồng thời, tác giả cũng khẳng định chất nghệ sĩ trong công việc chèo lái đầy nguy hiểm của người lao động nơi đây.
Mẫu 4: Ngắn gọn, súc tích
📋 CHẠM ĐỂ COPY
"Người lái đò sông Đà" là kết tinh của tình yêu thiên nhiên và con người Tây Bắc của nhà văn tài hoa Nguyễn Tuân sau chuyến đi thực tế năm 1958. Bằng vốn hiểu biết uyên bác và ngôn từ điêu luyện, tác giả đã khắc họa thành công sự đối lập thú vị giữa thiên nhiên dữ dội và vẻ đẹp bình dị, ngoan cường của người lái đò. Đây là tác phẩm tiêu biểu cho tập tùy bút "Sông Đà" cũng như sự nghiệp sáng tác của ông.
Mẫu 5: Vị thế tác giả
📋 CHẠM ĐỂ COPY
Nhắc đến Nguyễn Tuân là nhắc đến một cá tính sáng tạo độc đáo, luôn nhìn nhận sự vật ở phương diện văn hóa, thẩm mỹ. Tùy bút "Người lái đò sông Đà" chính là dấu ấn rực rỡ của ông trong hành trình đi tìm vẻ đẹp của đất nước và con người Tây Bắc những năm đầu xây dựng Xã hội chủ nghĩa. Qua đây, người đọc không chỉ kinh ngạc trước một Đà giang đầy hiểm trở mà còn cảm phục trước trí tuệ và sự dũng cảm của người lái đò trên dòng thác dữ.
3. Mở bài Người lái đò sông Đà gián tiếp
Mẫu 1: Dẫn dắt từ quy luật sáng tạo của nghệ thuật
📋 CHẠM ĐỂ COPY
Nghệ thuật không bao giờ chấp nhận những bước chân dẫm lên lối mòn, và Nguyễn Tuân cũng vậy – ông là người nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái mới, cái đẹp độc bản. Nếu trước cách mạng, ông mải miết đi tìm vẻ đẹp của một thời vang bóng, thì sau năm 1945, ông lại say sưa khám phá "thứ vàng mười đã qua thử lửa" ở thực tại cuộc đời. Tùy bút "Người lái đò sông Đà" (1960) chính là kết tinh của hành trình ấy, nơi thiên nhiên Tây Bắc hùng vĩ và vẻ đẹp trí dũng của con người lao động hiện lên đầy sống động qua những trang văn tài hoa, uyên bác.
Mẫu 2: Dẫn dắt từ hình ảnh dòng sông trong văn học
📋 CHẠM ĐỂ COPY
Đã có biết bao dòng sông chảy qua thi ca, nhạc họa, từ dòng sông Đuống "nằm nghiêng nghiêng" trong thơ Hoàng Cầm đến dòng sông Hương lững lờ "như người con gái đẹp nằm ngủ mơ màng". Nhưng khi đến với trang văn của Nguyễn Tuân trong "Người lái đò sông Đà", người đọc mới thực sự ngỡ ngàng trước một dòng sông có cá tính, có tâm hồn, lúc thì hung bạo như kẻ thù số một, lúc lại duyên dáng như một áng tóc trữ tình. Qua đó, nhà văn không chỉ ca ngợi vẻ đẹp Tổ quốc mà còn tôn vinh chất nghệ sĩ trong những con người lao động bình dị giữa vùng cao Tây Bắc.
Mẫu 3: Dẫn dắt từ quan niệm "người nghệ sĩ"
📋 CHẠM ĐỂ COPY
Với Nguyễn Tuân, cái đẹp không chỉ nằm ở hoa thơm cỏ lạ mà còn hiện hữu ngay trong cái dữ dội của cuộc sống và sự tài hoa của con người. Trong chuyến thực tế Tây Bắc năm 1958, ông đã tìm thấy một "vị chúa tể" của thác ghềnh là sông Đà và một "nghệ sĩ" của tay chèo là người lái đò. Tác phẩm "Người lái đò sông Đà" không chỉ là một bức tranh thiên nhiên kỳ vĩ mà còn là bản anh hùng ca ca ngợi bản lĩnh, trí tuệ của con người trên hành trình chinh phục tự nhiên để xây dựng cuộc sống mới.
Mẫu 4: Dẫn dắt từ "cái tôi" độc đáo của tác giả
📋 CHẠM ĐỂ COPY
Có một nhà văn từng quan niệm rằng: "Văn chương cần sự độc đáo như con người cần hơi thở". Người đó chính là Nguyễn Tuân – vị "phù thủy ngôn từ" luôn nhìn thế giới qua lăng kính văn hóa và thẩm mỹ. Đến với tùy bút "Người lái đò sông Đà", ta không chỉ thấy một chuyến đi thực tế đơn thuần vào năm 1958, mà là một cuộc hành trình kiếm tìm cái đẹp đỉnh cao. Ở đó, dòng sông Đà không còn là vật thể vô tri mà trở thành một thực thể sống động, làm phông nền cho sự tỏa sáng của "chất vàng mười" nơi người lái đò dũng cảm.
Mẫu 5: Dẫn dắt từ sự đối lập giữa thiên nhiên và con người
📋 CHẠM ĐỂ COPY
Trong sự tương quan giữa thiên nhiên bao la và con người nhỏ bé, Nguyễn Tuân đã có một phát hiện đầy nhân văn: con người không hề yếu thế mà chính là chủ thể làm chủ thiên nhiên. Qua tùy bút "Người lái đò sông Đà" – kết quả của chuyến đi thực tế Tây Bắc năm 1958 – ông đã dựng lên một cuộc chiến không cân sức giữa một dòng sông Đà đầy thạch trận hiểm độc và một người lái đò đơn độc chỉ có cán chèo làm vũ khí. Để rồi từ đó, nhà văn khẳng định: sự tài hoa, uyên bác không chỉ thuộc về giới nghệ sĩ, mà nó nằm ngay trong đôi bàn tay và khối óc của những người lao động bình thường.
ĐỪNG BỎ LỠ một số MacBook màn hình sắc nét giúp bạn tra cứu tài liệu văn học tốt hơn:
4. Mở bài Người lái đò sông Đà nâng cao cho học sinh giỏi
Đối với học sinh giỏi, việc đi từ các quy luật của văn chương sẽ giúp bài viết có chiều sâu tri thức:
Mẫu 1: Đi từ tư duy lý luận về "Cái tôi" và "Phong cách"
📋 CHẠM ĐỂ COPY
Nhà văn Nga Leonov từng khẳng định: "Mỗi tác phẩm là một phát minh về hình thức và một khám phá về nội dung". Với Nguyễn Tuân – con người suốt đời đi tìm cái đẹp – thì mỗi trang văn đều là một cuộc hành trình "độc đạo" để khẳng định cái tôi duy mỹ. Tùy bút "Người lái đò sông Đà" không chỉ là kết quả của chuyến thực tế Tây Bắc năm 1958, mà còn là đỉnh cao của phong cách nghệ thuật tài hoa, uyên bác. Ở đó, Nguyễn Tuân đã vận dụng tri thức của nhiều ngành nghệ thuật để chạm khắc nên vẻ đẹp đối cực của sông Đà: một thực thể sống động mang diện mạo "hung bạo và trữ tình", đồng thời tôn vinh vị thế của con người như một nghệ sĩ trên chính "chiến trường" mưu sinh của mình.
Mẫu 2: Cảm hứng lãng mạn và tinh thần thời đại
📋 CHẠM ĐỂ COPY
Nếu như trước Cách mạng tháng Tám, Nguyễn Tuân tìm về quá khứ để chắt chiu "vang bóng một thời", thì sau năm 1945, ông lại say sưa kiếm tìm "thứ vàng mười đã qua thử lửa" ngay trong thực tại công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội. Tùy bút "Người lái đò sông Đà" chính là một "tờ hoa" đẹp đẽ nhất trong tập "Sông Đà" (1960). Qua ngòi bút đậm chất điện ảnh và hội họa, nhà văn đã thực hiện một cuộc hành trình tâm linh và thẩm mỹ vào lòng Tây Bắc, để rồi phát hiện ra rằng: bản anh hùng ca vĩ đại nhất không nằm ở những điều xa xôi, mà nằm ngay trong cuộc giao tranh giữa trí tuệ con người và sự dữ dội của thiên nhiên vùng biên ải.
Mẫu 3: Sự tương phản giữa vẻ đẹp dữ dội và lãng mạn
📋 CHẠM ĐỂ COPY
Đọc "Người lái đò sông Đà", ta có cảm giác như đang thưởng lãm một bản giao hưởng có đầy đủ những nốt thăng đầy kịch tính và những nốt trầm xao xuyến. Nguyễn Tuân, bằng sự uyên bác của một trí thức bậc thầy, đã huy động cả lịch sử, địa lý, võ thuật và điện ảnh để tái hiện lại dòng sông Đà trong hai bản thể: một con quái vật đá hung bạo và một mỹ nhân yêu kiều với dải lụa mây trời. Giữa cái phông nền thiên nhiên dữ dội và thơ mộng ấy, hình ảnh người lái đò vượt thác hiện lên như một chứng nhân cho sức mạnh và vẻ đẹp trí tuệ của con người. Tác phẩm không chỉ là một áng văn xuôi hiện đại mà còn là lời ngợi ca tình yêu say đắm của nhà văn đối với mảnh đất và con người Tây Bắc hùng vĩ.
Mẫu 4: Đi từ hình tượng dòng sông
📋 CHẠM ĐỂ COPY
Trong thế giới nghệ thuật của Nguyễn Tuân, sự vật bao giờ cũng được quan sát ở phương diện văn hóa và thẩm mỹ. Đến với "Người lái đò sông Đà", dòng sông không còn là một thực thể địa lý vô tri, mà được ông nhân hóa thành một "nhân vật" có diện mạo, tâm cơ và tính cách phức tạp. Dưới ngòi bút của "bậc thầy phù thủy ngôn từ", sông Đà hiện lên như một kẻ thù số một của con người nhưng cũng là một cố nhân đằm thắm. Qua cuộc đối đầu nghẹt thở trên thạch trận tiền tiêu, Nguyễn Tuân đã khéo léo cài cắm một triết lý nhân sinh sâu sắc: vẻ đẹp của con người chỉ thực sự tỏa sáng rực rỡ nhất khi họ đứng ở đỉnh cao của sự thử thách và làm chủ định mệnh của chính mình.
Mẫu 5: Khai thác từ góc độ "vàng mười"
📋 CHẠM ĐỂ COPY
Có ý kiến cho rằng: "Nguyễn Tuân là người thợ rèn ngôn từ mà mỗi chữ ông đúc ra đều mang nặng phù sa của văn hóa". Nhận định ấy càng trở nên xác đáng khi ta soi chiếu vào tùy bút "Người lái đò sông Đà". Tác phẩm là một cuộc chuyển mình ngoạn mục của cái tôi Nguyễn Tuân: từ người lữ hành đơn độc đến người đồng hành cùng nhân dân trong công cuộc kiến thiết đất nước. Bằng lối viết "ngông" đầy trí tuệ, ông đã dựng lên bức tranh sông Đà kỳ vĩ làm nền cho sự xuất hiện của người lái đò – một biểu tượng cho vẻ đẹp "vàng mười" của con người lao động mới: bình dị nhưng phi thường, thô mộc nhưng đầy chất nghệ sĩ.
5. Lưu ý quan trọng khi viết mở bài
Một mở bài hay không chỉ cần cảm xúc mà còn cần tuân thủ những quy tắc chuẩn mực:
- Không sao chép đề bài: Cần khái quát lại yêu cầu đề bằng lời văn cá nhân.
- Đúng dung lượng: Chỉ nên từ 5 - 7 câu, tránh viết quá dài gây loãng.
- Tính thống nhất: Mở bài phải nêu đúng vấn đề mà thân bài sẽ triển khai.
6. Câu hỏi liên quan
Nên chọn mở bài trực tiếp hay gián tiếp?
Nếu bạn có khả năng ngôn ngữ tốt, hãy chọn gián tiếp để tạo sự hấp dẫn. Nếu thời gian làm bài hạn hẹp, trực tiếp là lựa chọn an toàn nhất!
Có thể dùng máy tính để luyện viết mở bài không?
Hoàn toàn được! Sử dụng các phần mềm soạn thảo trên máy tính giúp bạn dễ dàng chỉnh sửa, thay đổi cấu trúc mở bài cho đến khi ưng ý nhất.
ĐỪNG BỎ LỠ một số máy in chất lượng để in tài liệu ôn thi ngay tại nhà:
Hy vọng các mẫu mở bài Người lái đò sông Đà trên sẽ giúp bạn có đoạn khởi đầu ấn tượng. Chúc bạn đạt điểm cao trong kỳ thi! Cảm ơn bạn đã theo dõi!